ἐκτόπ-ιος · ektop-ios — LSJ
= ἔκτοπος, ἀπάγετʼ ἐ. με S. OT 1340 (lyr.); ἐ. συθείς Id. OC 119 (lyr.); ἠνύσατʼ ἐκτοπίαν φλόγα, = ἐξετοπίσατε (as the Sch.), ye have put away the fire, Id. OT 166 (lyr.).
foreign, Ath. 14.659a; outlandish, ὁρμαί Orph. H. 58.10.