κηκίω · kēkiō — LSJ
gush, bubble forth, θάλασσα . . κήκῐε πολλὴ ἂν στόμα τε ῥῖνάς τε much brine gushed up through his mouth, Od. 5.455, cf. A.R. 1.542; ἐκ βυθοῦ κηκῖον αἷμα S. Ph. 784: c. acc. cogn., bubble with, send forth, κήκιε πόντος ἀϋτμήν A.R. 4.929:—Med., ooze, αἱμάδα κηκιομέναν ἑλκέων S. Ph. 697. [ῐ Ep.: ῑ S.ll.cc.]