captātĭo — Lewis & Short
captātĭo, ōnis, f.id.,
I a reaching after or catching at something (rare):
verborum,Cic. Part. Or. 23, 81:
puerilis vocum similium,Quint. 8, 3, 57:
testamenti,legacy-hunting, Plin. 20, 14, 57, § 160; Quint. 8, 6, 51.—
II In fencing, t. t., a feint, Quint. 5, 13, 54.